Cô bé Mập Mập rất thích ăn vặt trên giường. Ngày nào cũng vậy, cứ lên giường là cô bé lại lôi ra nào bánh, nào kẹo, nào bim bim để nhâm nhi. Vụn bánh rơi lả tả, bám đầy chăn gối, nhưng Mập Mập chẳng bao giờ bận tâm.
Mẹ nhắc hoài:
— “Mập Mập! Con đừng ăn trên giường nữa, kẻo kiến khiêng đi đấy!”
Mập Mập cười khì:
— “Ôi dào, kiến bé tí tẹo làm sao khiêng nổi con!”
Thế rồi, một đêm nọ…
Mập Mập đang nằm lười, tay bốc bim bim, mắt dán vào điện thoại thì bỗng… cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Giường rung nhẹ. Gối dịch chuyển. Và rồi—
Cô bé bị NHẤC BỔNG lên không trung!
Mập Mập giật bắn mình. Cô bé không hề bay, mà bị một đàn kiến khổng lồ BÊ ĐI. Chúng đông nghịt, xếp hàng ngay ngắn, hợp sức nâng cô bé lên như khiêng một chiếc bánh khổng lồ.
Dẫn đầu là một chú kiến đội mũ chỉ huy, tay cầm cây gậy nhỏ, quát to:
— “Tiến lên! Đưa kẻ bừa bộn này về tổ!”
Mập Mập giãy giụa:
— “Ối ối! Tôi không phải thức ăn!”
Kiến Chỉ Huy nhíu mày:
— “Thế ai làm rơi đầy vụn bánh trên giường, khiến cả đội quân chúng tôi phải làm việc cật lực hả?”
Mập Mập á khẩu.
Đàn kiến khệ nệ bê Mập Mập đi qua khe cửa, rồi chui xuống một lối đi nhỏ dưới sàn nhà. Cô bé rơi tọt vào một thành phố ngầm rực rỡ, nơi những con kiến đi lại tấp nập giữa những đống vụn bánh to đùng.
Kiến Chỉ Huy chống nạnh, nghiêm nghị nói:
— “Nhìn đi! Đây toàn là thứ cậu rơi vãi! Chúng tôi phải nai lưng ra tha về đây, mệt bở hơi tai!”
Mập Mập nhìn quanh, thấy những chú kiến bé nhỏ đang vất vả đẩy những mẩu bánh khổng lồ so với cơ thể của chúng. Cô bé cảm thấy có lỗi.
— “Mình đã làm các bạn vất vả đến vậy sao?”
Cô bé cúi đầu. Rồi bỗng, cô nảy ra một ý tưởng.
— “Vậy để mình giúp các bạn dọn dẹp lại nhé!”
Thế là, Mập Mập bắt tay vào giúp đỡ. Cô bé gom gọn từng vụn bánh, giúp kiến sắp xếp thức ăn vào kho, còn dùng tay nhẹ nhàng dọn sạch các lối đi.
Kiến Chỉ Huy gật gù, hài lòng:
— “Được lắm! Giờ thì cậu có thể về nhà.”
Bụp! Mập Mập lại bay vút lên…
Sáng hôm sau, Mập Mập tỉnh dậy, thấy mình vẫn nằm trên giường. Cô bé sờ người, không có dấu vết gì của đàn kiến, nhưng… trên chăn có một dòng chữ nhỏ viết bằng vụn bánh:
“Giữ gìn sạch sẽ nhé! – Đội quân kiến.”
Mập Mập bật dậy, quét sạch giường, rồi chạy đi méc mẹ:
— “Mẹ ơi! Hôm qua con bị kiến bê đi thật đó!”
Mẹ chỉ cười:
— “Thế từ giờ con còn ăn trên giường nữa không?”
Mập Mập lắc đầu nguầy nguậy.
Và thế là, từ đó, không ai thấy vụn bánh rơi trên giường Mập Mập nữa. Nhưng trong góc phòng, những chú kiến nhỏ vẫn lặng lẽ theo dõi, sẵn sàng… quay lại nếu cần!
Giang Linh AI